Welcome To 8a7'z Zoo

Welcome To 8a7'z Zoo

Pà kon 8a7 có ý kiến hay kế hoạch rì về họp lớp lần 2 thì nêu re nhá.....Nhứt định chúng te fải có 1 bùi họp lớp thiệt tưng bừng và ấn tượng......Yeah Thân! :* http://forum8a7.forumotion.com/forum-f18/topic-t761.htm#3655
Pà kon 8a7 có ý kiến hay kế hoạch rì về họp lớp lần 2 thì nêu re nhá.....Nhứt định chúng te fải có 1 bùi họp lớp thiệt tưng bừng và ấn tượng......Yeah Thân! :* http://forum8a7.forumotion.com/forum-f18/topic-t761.htm#3655

    Như là một cơn gió…

    Share

    dOnt waNna sEe U anYmoR3
    Giám đốc sở thú
    Giám đốc sở thú

    Nữ Zodiac Zodiac : Virgo Chinese zodiac Chinese zodiac : Dog
    Tổng số bài gửi : 747
    Age : 22
    Đến từ : xứ sở cỦa sadnesS =.=
    Registration date : 02/10/2008

    Như là một cơn gió…

    Bài gửi by dOnt waNna sEe U anYmoR3 on Wed 31 Mar 2010 - 15:01

    Giá như tớ đừng quá nhút nhát, thì tớ đâu có hối tiếc như bây giờSurprised



    Mẹ vẫn thường mắng tớ vì cái tội nhút nhát. Tớ không
    nghĩ như thế nên thường… dỗi mẹ. Thế nhưng, cho đến khi gặp cậu, tớ mới
    biết, đúng là mình đã nhút nhát như thế nào…

    Sáng sáng, bố vẫn thường hay chở tớ đến trường. Duy
    chỉ có hôm ấy, bố bận, vậy là tớ quyết định tự mình đi xe bus. Yên vị
    trên chiếc ghế cuối cùng còn sót lại, tớ khẽ nhìn ra xung quanh. Và đó
    cũng là lần đầu tiên tớ nhìn thấy cậu…

    Ấn tượng đầu tiên của tớ về cậu chính là cái cách mà
    cậu… ngủ gật. Mặc dù đã chống tay, nhưng cứ chốc chốc, xe nghiêng bên
    nọ, nghiêng bên kia, vậy là cậu cũng… nghiêng theo. Có đôi lần, cậu mất
    đà và… cộp đầu vào cửa kính. Cậu xuýt xoa vì đau, lấy tay xoa xoa lên
    trán mà mắt vẫn cứ lim dim, mơ màng. Thế rồi chưa đầy một phút sau, có
    người lại… ngủ ngon lành, lúc xe phanh gấp thì lại.. cộp, lại xoa. Cái
    dáng vẻ của cậu khiến tớ bật cười. Cậu biết nên xí hổ, và thế là từ ấy
    không ngủ gật nữa. Mãi đến bây giờ, tớ vẫn thấy “rung rinh” bởi hình
    ảnh đáng yêu đó đấy!
    Ngày hôm sau, bố mẹ từ nhìn nhau lắc đầu, nhún vai không hiểu tại sao tớ cứ đòi… đi xe bus.



    Giá mà tớ không nhút nhát, để có thể nói chuyện vui vẻ cùng cậu...



    Có lẽ tại chúng mình “có duyên” với nhau lắm, nên
    tớ lại ngồi sát bên cạnh cậu. Thấy tớ, cậu ngước lên đầy ngạc nhiên. Tớ
    đã nghĩ, chắc là cậu đang than thở: “Trời ơi số tui xui quá nè, lại
    ngồi bên cạnh cái người cười mình ngủ gật nữa rồi”.



    Và tớ thấy cậu cầm một quyến sách trên tay, lật từng
    trang chậm rãi. Tớ chưa khâm phục cái sự chăm chỉ ấy được lâu, thì có
    người lại… ngủ gật, sách rơi luôn xuống đất. Cúi xuống nhặt lên giúp
    cậu, định bụng lát sẽ trả lại. Cuối cùng thì tớ… quên, cậu xuống xe,
    bóng cậu khuất tít xa xa tớ mới nhớ mình vẫn còn cầm một quyển sách
    trên tay.

    Hôm trả lại cậu, cũng là lần đầu tiên chúng mình nói
    chuyện với nhau. Ít lắm, nhưng cũng đủ để tớ không ngủ vì giọng nói
    thật ấm, và nụ cười có một chiếc răng khểnh của cậu. Cũng từ đó, tớ bắt
    đầu thấy… nhớ, thấy một ngày ôi sao mà chậm chạp quá đi mất. Chỉ mong
    đến mỗi buổi sáng, được đi đúng chuyến xe ấy, và lại được gặp cậu mà
    thôi.

    Tự hứa với lòng mình, nhất định tớ sẽ nói chuyện với
    cậu thật nhiều, sẽ hỏi cậu số điện thoại vào ngày hôm nay. Như là hỏi
    một người bạn, đây phải ngại ngùng cơ chứ. Thế rồi đứng trước mặt cậu,
    tim tớ cứ run lên, chân tay luống cuống, câu chữ dường như biến mất
    sạch trơn. Cậu hỏi chuyện, tớ chỉ ậm ừ, thỉnh thoảng còn “bơ” đi chỗ
    khác. Là tớ muốn giấu đi “mặt trời” đang ở trên mặt ấy mà…
    Thế nhưng, có lẽ cậu lại hiểu rằng tớ… kiêu, tớ
    không muốn nói chuyện với cậu. Cho đến khi cậu nói: “Tớ làm ấy khó chịu
    à?”, tớ vẫn nhát gừng đáp lại. Và rồi, tớ thấy mặt cậu hơi buồn, mỗi
    lần nhìn thấy tớ, cậu chỉ khẽ mỉm cười mà thôi.



    Tớ mong gặp lại cậu biết bao nhiêu...


    Tớ muốn nói với cậu nhiều thật nhiều, rằng không
    phải như là cậu nghĩ, rằng tớ thực sự muốn trò chuyện, muốn được là bạn
    của cậu, muốn được thấy cậu cười. Vậy mà, hôm nay tớ “quyết tâm”, rồi
    lại hẹn đến ngày mai, ngày kia nữa. Chúng mình bỗng chốc trở thành hai
    người xa lạ như lúc đầu. Tớ buồn, nhưng lại không đủ dũng cảm để thay
    đổi điều ấy.



    Cho đến một ngày, tớ đã tập trước gương… mấy chục
    lần nụ cười thật tươi, đã nghĩ ra “kịch bản” của câu chuyện nhất định
    tớ sẽ nói với cậu. Lại còn sung sướng vì lý do “nhờ một việc bí mật,
    không thể nói ngay” để hỏi số điện thoại của cậu. Tớ đã hồi hộp biết
    chừng nào, tưởng tượng biết bao nhiêu…

    Vậy mà, tớ không gặp cậu nữa. Cứ nghĩ rằng cậu ốm, cậu có chuyện gì đó, và rất nhanh thôi, tớ sẽ được gặp lại cậu.

    Thế rồi, một tuần, một tháng, tớ vẫn chẳng bao giờ
    gặp lại cậu nữa. Cậu xuất hiện và biến mất, nhẹ nhàng như là một cơn
    gió ấy. Thoảng qua rất nhanh, và tớ thì chẳng thể giữ lại bên mình
    được, tự trách mình sao mà nhút nhát đến thế…
    Sáng nay, như mọi ngày, tớ vẫn lên xe bus, và mong gặp lại cậu biết bao nhiêu…!


    _________________
    ""Nếu trái đất hình vuông thì ta sẽ có các góc cạnh để ẩn náu. Nhưng tiếc thay nó lại hình cầu nên chúng ta phải đối diện với cuộc đời."

    "Tình yêu là trò chơi của những người dũng cảm"

      Hôm nay: Fri 9 Dec 2016 - 7:00